CHIẾC ÁO DÍNH MỰC

Đồng chí Cù Văn Chước, nguyên Trưởng phòng Tổng hợp của Văn phòng Phủ Chủ tịch những năm 1960-1969 kể lại:

Bác có bộ quần áo vải lụa màu gụ. Bác thường mặc bộ này khi làm việc ở nhà hoặc đi thăm công nhân, nông dân. Một lần, sau khi viết xong, Bác để chiếc bút máy vào túi áo, vì Người quên không đậy nắp nên mực dây ra đầy túi. Ông Lê Văn Cần, người phục vụ Bác giặt vò mấy lần không hết vết mực, nên chúng tôi bảo nhau bỏ chiếc áo đó đi. Khoảng nửa tháng sau, thấy Bác hỏi: “Này chú Cần, chiếc áo gụ của Bác đâu không thấy?. Ông Cần thật thà thưa áo dính mực giặt không sạch nên bỏ đi rồi. Bác phê bình: “Các chú lãng phí, chiếc áo còn mới mà bỏ. Chú tìm lại cho Bác”. Ông Cần đành phải đưa áo ra để Bác dùng.

Chiếc áo Kaki Bác mặc mỗi khi hội họp hay tiếp khách, đã bị sờn cổ, sờn ống tay, sờn vạt áo, thậm chí hai khuỷu tay đã phải mạng, Bác cũng không cho thay.

Đôi dép cao su đã phải vá gót và gia cố thêm đinh, đôi bít tất đã phải mạng đầu ngón chân và gót,… Bác cũng phải giữ lại dùng.

Anh em phục vụ Bác đề nghị đồng chí Trường Chinh, Chủ tịch Uỷ ban Thường vụ Quốc hội, một người được Bác rất tin cậy báo cáo với Bác cho thay. Nhân một buổi vui chuyện, đồng chí Trường Chinh có nêu việc này ra. Bác yên lặng nghe đồng chí nói hết, mới chậm rãi trả lời: “Đất nước ta còn nghèo, Chủ tịch nước mà mặc áo vá là cái phúc cho dân tộc đấy chú ạ”.

(Trích trong “Bác Hồ - Những câu chuyện và bài học” – NXB Chính trị Quốc gia Sự thật )

THÔNG TIN NGƯỜI GỬI
 Anh  Chị